Chiến trường ngày càng hỗn loạn, sát chiêu của chư tiên ngày càng thêm tàn độc.
Phong Chúc gần như không còn nhìn rõ chiêu thức nữa, hắn chỉ có thể thấy sắc màu đất trời không ngừng biến ảo, đại đạo không ngừng gào rít —
Chớp mắt trước là liệt hỏa bao trùm thiên hải, chớp mắt sau là băng giá phong tỏa cả vũ vực, chớp mắt sau nữa lại là vô số quang luân cắt nát hư không.
Còn Thôn Thạch...




